Bởi bản thân các SV và người xem có thể không hiểu hết những lời thoại, nhưng có thể nhận biết những nét dị biệt qua tính cách nhân vật, hành động sân khấu
Sáng tạo bất thần tạo nên không khí sinh động cho phần trình diễn của SV Indonesia là sự lồng ghép khéo léo# tình huống nàng Drupadi kết hôn với năm người chồng bằng việc tuần tự mời lên SK năm khán giả nam để cùng nhảy múa với Drupadi.
Bài, ảnh: THẢO VÂN
Sudden guest của học sinh năm thứ tư trường MSUAC có nội dung khá đơn giản, xoay quanh cuộc sống của một gia đình nhưng lại cho khán giả những khám phá huých về đời sống của người dân Mông Cổ trên vùng thảo nguyên bát ngát. Dù vẫn được xem là một bài tập của sinh viên, nhưng Supata Drupadi - The boold of Dursavana như một vở diễn hoàn chỉnh, giới thiệu cả phần diễn xuất của diễn viên lẫn thủ pháp dàn dựng của đạo diễn, thiết kế sân khấu và phần phối hợp của âm thanh, ánh sáng… Không chỉ có sự kết hợp khá nhuần nhuyễn giữa diễn xuất, nhảy múa, thoại lời… các SV Indonesia còn khiến người xem bất ngờ khi họ chia sẻ : “Chúng tôi đã dùng 5 tiếng nói khác nhau của năm dân tộc tại Indonesia để mang lại những màu sắc khác nhau cho vở diễn, song song mong muốn giới thiệu cho người xem những nét đặc trưng rất riêng của các dân tộc đang sinh sống tại Indonesia”
Supata Drupadi - The boold of Dursavana của SV Indonesia được dàn dựng dựa trên câu chuyện Mahabharata đã đưa người xem đến với những truyền thuyết thượng cổ của giang sơn indonesia. Không chỉ riêng khán giả Việt Nam mà nhiều khách nước ngoài có mặt tại Liên hoan đều cho biết đây là lần trước tiên họ được tiếp cận với nghệ thuật sân khấu của đất nước Mông Cổ.
Liên hoan các trường sàn diễn quốc tế đang ngày một hấp dẫn và nô nức hơn với những nét văn hóa rất đặc trưng của mỗi nhà nước được giới thiệu bên cạnh những phương pháp, kỹ thuật đào tạo diễn viên của các trường nghệ thuật
Bên cạnh ấn tượng về cách xây dựng thực tế sống động trên sàn diễn, ấn tượng về các SV MSUAC còn là sự sáng tạo trong khai phá hành động sân khấu, điều này giúp khán giả dù không hiểu lời thoại vẫn không bị rơi vào cảm giác nhàm khi theo dõi vở diễn. Tiết mục được dàn dựng theo phong cách tả chân, sờ soạng đều rất thật, từ những vật dụng trong “ger” (một loại nhà ở đặc trưng của những người dân du mục Mông Cổ) đến những chi tiết rất cụ thể như sữa trong chiếc chảo trên bếp, những lá trà khô trong chiếc cối nhỏ hay âm thanh của những loài vật nuôi trong các gia đình du mục, tiếng máy xe ô tô… tất khiến sân khấu trở nên sống động và gần gũi đến bất thần.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét