Nhưng, tháng 3/2002, ngân hàng đã tự ý tổ chức bán đấu giá “tài sản trên đất” mà CTPĐ đã thế chấp với giá 345 triệu đồng
Ngày 21/8/2000, TAND thị xã Bắc Giang đã bàn giao cho Tòa dân sự - TAND tỉnh Bắc Giang xét xử do có liên hệ đến “yếu tố nước ngoài”. Do chưa triệu tập được vị đại diện đến từ CHLB Đức, ngày 20/9/2001, TAND tỉnh Bắc Giang đã ra quyết định tạm đình chỉ vụ án.
Số tiền vay còn lại được CTPĐ thế chấp bằng một ngôi nhà 3 tầng (địa chỉ 156 đường Nguyễn Văn Cừ) có diện tích 482m 2 , là hội sở làm việc và nhà xưởng của công ty.
Đây là hồ sơ cho vay cá nhân, hộ gia đình, chứ không phải dành cho doanh nghiệp. Hơn nữa, việc phát mại tài sản của ngân hàng trái với quy định tại phần B, mục III, điểm 2 Thông tư 03/2001/TTLT/NHNN-BTP-BCA-BTC-TCĐC chỉ dẫn việc xử lý tài sản đảm bảo tiền vay để thu hồi nợ cho các tổ chức tín dụng.
Hoàng Hằng PHẢN HỒI. Trong phần mục đích vay vốn ghi rõ: mua gỗ, khung nhôm, hàng giả da công nghiệp. Do đến hạn chưa trả được nợ, ngày 12/4/1999, ngân hàng khởi kiện CTPĐ ra tòa, yêu cầu CTPĐ phải tính sổ cả gốc lẫn lãi 802,877 triệu đồng.
CôngThương - nguyên nhân vụ kiện Công ty TNHH Phương Đông (CTPĐ) hoạt động từ cuối năm 1993, chuyên sinh sản - kinh dinh hàng mộc dân dụng, mỹ nghệ, hàng giả da công nghiệp. Nhưng, phần thông tin về tên người vay vốn lại là ông Sinh và người thừa kế. Đặc biệt, phần công nhận của người vay có đóng dấu đỏ của CTPĐ và chữ ký của ông Sinh, phía bìa ngoài của khế ước cũng ghi rõ địa chỉ người vay là CTPĐ.
Tại phiên phúc án, HĐXX tuyên bác tất thảy yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn, không ưng ý bất cứ đề nghị và đề xuất gì của nguyên đơn. Ông Sinh bức xúc, bày tỏ thái độ không nhất trí với kết quả phiên phúc án và cho biết sẽ tiếp tục kiện nhà băng
Tổng tất tật thiệt hại mà nhà băng phải đền bù, theo tính nết của CTPĐ là trên 20 tỷ đồng. Bởi ba khế ước cho vay đều đứng tên ông Sinh và người thừa kế là vợ ông - bà Nguyễn Thị Huấn. Trong quá trình thụ lý, tòa nhận được khiếu nại của Quỹ bảo lãnh tín dụng thuộc Viện Fes (CHLB Đức) - đơn vị tài trợ cho trọng điểm Tư vấn doanh nghiệp tỉnh.
Năm 1995, do nhu cầu đầu tư mở mang sinh sản, CTPĐ (đại diện là ông Khổng Trọng Sinh - Giám đốc) đã vay của nhà băng NN&PTNT chi nhánh Bắc Giang (sau đây gọi tắt là ngân hàng) 400,667 triệu đồng (4 khế ước), lần vay chung cuộc ngày 24/6/1996 là 80 triệu đồng bằng bảo lãnh của trọng tâm Tư vấn doanh nghiệp tỉnh.
Lý lẽ của nhà băng Đại diện nhà băng, ông Nguyễn Hồng Thái - Phó giám đốc - cho biết: Việc nhà băng phát mại tài sản thế chấp của ông Sinh là đúng quy định của luật pháp.
Theo đó, các tổ chức tín dụng khi đang khởi kiện vụ việc ra tòa thì không được phép tự ý siết nợ mà phải tuân quy định của pháp luật dân sự. Tại sao có chuyện “đầu Ngô, mình Sở” như vậy? Vụ kiện đã qua nhiều cấp, nhiều lần xét xử, kéo dài hơn chục năm, nhân sự có nhiều đổi thay, gây mỏi mệt cho các bên liên tưởng.
Đại diện Viện Fes cho rằng, việc Fes phải chịu khoản lãi suất theo đề nghị của ngân hàng đối với khoản bão lãnh 80 triệu đồng cho CTPĐ vay là trái với quy định. Tuy nhiên, hầu hết các văn bản của các cơ quan có thẩm quyền khi đề cập đến vụ việc đều dùng mực tàu “khoản vay của CTPĐ”, kể cả trong các công văn của ngân hàng.
Trước câu hỏi “Vì sao trong khế ước vay vốn, theo phía nhà băng là dành cho hộ gia đình song có đóng dấu đỏ của CTPĐ?”, ông Thái bỏ lửng: “Tôi là người được ủy quyền, thu nạp bàn giao xử lý vụ việc, chứ tôi không là người trực tiếp cho ông Sinh vay vốn”. Sau khi bị ngân hàng siết nợ trong lúc chưa có phán quyết cuối cùng của tòa, đại diện CTPĐ đã kiện ngân hàng, đề nghị trả lại nhà xưởng, bồi hoàn uy tín, danh dự.
Khi các cá nhân chủ nghĩa không trả được nợ, nhà băng buộc phải thu hồi nợ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét