Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Nhiều bất cập vì thiếu tài năng liên kết.

Ông có thể cho biết, để thực hành được đích này, công tác QHXD vùng thủ đô Hà Nội trong giai đoạn tới cần phải làm gì?   - Theo tôi, mục tiêu quan yếu nhất là phải tăng tính liên kết giữa các địa phương trong vùng

Nhiều bất cập vì thiếu liên kết

Thực tiễn đã diễn ra với nhu cầu vấn các cơ sở này là có thực, nhưng nguồn vốn đầu tư từ ngân sách không nhiều nên để thực hành được các đề xuất đó, tôi cho rằng, cần tái cấu trúc nguồn vốn đầu tư, trong đó nên hướng cốt tử vào đầu tư tư nhân, vốn từng lớp, kêu gọi đầu tư nước ngoài hay các nguồn tài trợ liên kết khác.

Đây đích thực là một hạn chế khiến công cụ QHXD vùng chưa thực sự mạnh. Việc đề nghị xây hầm xuyên núi Tam Đảo hay có chủ trương cuộn các trường đại học, cao đẳng, kể cả đào tạo dạy nghề, bệnh viện lớn về địa phương mình là diễn đạt ý thức đó.

Theo chỉ đạo của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, chậm nhất đến tháng 12. 2013, đồ án điều chỉnh quy hoạch vùng Thủ đô Hà Nội phải được trình lên Thủ tướng để Chính phủ duyệt, khắc phục những bất cập tồn tại của bản QHXD vùng thủ đô bây giờ.

2013 tại Vĩnh Phúc  Có quan điểm cho rằng, sức mạnh pháp lý của bản QHXD vùng đã được duyệt y, tuy nhiên mới chỉ dừng lại ở một bản định hướng. 9. - Xin cảm ơn ông!. Hiện chúng tôi đang cố kỉnh để đến cuối năm 2013 sẽ báo cáo Chính phủ đồ án quy hoạch xây dựng vùng thủ đô do viện chúng tôi phối hợp với Viện Quy hoạch phát triển thành thị vùng Ile de France (Pháp) cùng nghiên cứu trình lên.

Quan trọng hơn cả là cơ chế điều hành quản lý xây dựng vùng theo đồ án. Tại hội nghị về quy hoạch xây dựng vùng thủ đô vừa diễn ra tại Vĩnh Phúc, có khá nhiều đề xuất gây sốc của các địa phương, đơn cử như Vĩnh Phúc đề nghị xây hầm xuyên núi Tam Đảo, hay tập kết cả thảy các trường đại học cao đẳng, các cơ sở giáo dục lớn về Hà Nam chẳng hạn, ông cho rằng các đề xuất này có tính thực tại, và có khả năng thực hiện được không?   - Theo tôi hiểu thì từng tỉnh/thành trong vùng đều có những tiềm năng, thế mạnh riêng và đều mong muốn phát huy tối đa những dịp phát triển mà việc kết liên vùng mang lại.

Tôi cũng cho rằng, để bản QHXD vùng lần này mang tính thực tiễn cao, cần xác định rõ ngay từ đầu hệ thống giao thông cấp vùng như tuyến vòng đai 5, các trục cao tốc vùng, các làm mai nối kết vào các đô thị thủ phủ tỉnh và nghiên cứu sâu thêm tuyến đường sắt nội vùng đã được Thủ tướng chuẩn y trong QĐ 490, nghiên cứu trường bay quốc tế dự phòng thứ 2 trong vùng.

Chính nên chi tới đây, điều chỉnh QHXD vùng thủ đô sẽ nghiên cứu giải quyết việc san sẻ, liên kết các dịp phát triển cũng như cắt cử chức năng giữa các tỉnh/thành trong vùng hướng tới sự phát triển hài hòa, bền vững.

ThS-KTS Ngô Trung Hải - Viện trưởng Viện Kiến trúc và Quy hoạch thành thị - nông thôn (Bộ Xây dựng) phát biểu tại hội nghị Ban chỉ đạo quy hoạch và đầu tư xây dựng vùng thủ đô Hà Nội ngày 6. Vì vậy việc phân chia chức năng trong vùng trên cơ sở có sự phân công, hợp tác, san sẻ và liên kết giữa các tỉnh/thành khôn cùng quan yếu, đặc biệt về các nhịp phát triển, mối quan hệ cung cầu cũng như nghĩa vụ giải quyết các khó khăn và thách thức trong vùng theo hướng hài hòa và bền vững.

Việc thiếu văn bản này cũng giống như thiếu một phương tiện giám sát đánh giá để trông coi hiệu quả công tác thực hiện đầu tư xây dựng theo quy hoạch. Việc này khôn xiết quan trọng vì sẽ giúp xúc tiến phát triển vùng cũng như tháo gỡ nhiều vướng mắc, khó khăn trong thực tại khai triển. Cần tạo ra các dự án động lực, trong đó tụ họp đề xuất các chương trình - dự án ưu tiên ăn nhập với định hướng phát triển chiến lược vùng thủ đô Hà Nội và đề xuất các giải pháp về tài chính để các dự án có tính khả thi.

Chính những rào cản này đã khiến bản QHXD vùng dừng lại như một định hướng. Ông có thể cho biết, đâu là duyên cớ dẫn tới tình trạng này?  - Ở đây tôi cho rằng có 2 duyên do: Thứ nhất là cho đến thời điểm này vẫn chưa có được một văn bản dạng quy định hay quy chế quản lý đầu tư phát triển vùng được Chính phủ duyệt y. Các dự án liên tỉnh để khẩn hoang thế mạnh đặc trưng từng địa phương hầu như chưa xuất hiện, trong khi các vấn đề liên vùng quan yếu cần san sớt, hợp nhất và có cam kết chung sức thực hành quản lý như: Bảo vệ nguồn nước mặt (sông Đà); quản lý môi trường kết nạp nước thải (sông Cầu, sông Nhuệ, sông Đáy); đặc biệt việc chia sẻ các vị trí xây dựng các công trình hạ tầng “nhạy cảm” như khu xử lý chất thải rắn; nghĩa địa còn là những điều gây tranh biện giữa các tỉnh.

Nguyên nhân thứ hai - theo tôi - có một thực tại là các tỉnh vẫn phát triển theo kế hoạch riêng của địa phương mình, việc phân công, san sẻ và hiệp tác phát triển giữa các tỉnh trong vùng còn mờ nhạt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét