Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Ám ảnh kinh hồn của hai phụ nữ làm lao động chui ở Syria.

Trong gần hai năm làm tại đây, tôi cũng không được nhận lương

Ám ảnh kinh hoàng của hai phụ nữ làm lao động chui ở Syria

Rất may ở đây, Đại sứ quán Philippines đã hỗ trợ tiền (500USD) và chỗ ăn ở cho tôi, sau đó họ giao thông với Đại sứ quán Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ, nhờ đó tôi mới được trở về”. Khi nội chiến xảy ra, tôi nại ông chủ đưa tôi đến chỗ công ty môi giới.

Tôi phải lấy miếng kính ném xuống thì anh ta mới biết và một lát sau có cảnh sát đến phá cửa đưa tôi đến trại tị nạn ở.

Hôm ra đón vợ ở sân bay, anh em họ hàng góp tiền thuê xe, mua quà bánh. Ảnh: Ngọc Hưng. Sau hơn 5 tháng sống trong vô vọng, ngày 25/4/2013, tôi được đưa về Đại sứ quán Philippines. Tại đây, họ bảo ở đó sẽ có người lo tiền cho tôi về nước.

Năm thứ 3 vợ đôi khi mới gọi điện trộm về nhà cũng chỉ nói được dăm ba câu. Khung cảnh ở đó tan tành, ngoài đường đẵn có quân đội và cảnh sát. Hai ngày không có thức ăn, đến ngày thứ 3, tôi nhìn xuống đường thấy một người đàn ông nhưng gọi mãi mà anh ta không nghe thấy gì vì tiếng bom đạn nổ. Tôi ở lại đó một đêm, sáng hôm sau có người đưa tôi lên thủ đô Damascus và thả tôi ở đó với hai bàn trắng tay.

Ngờ đâu, từ ngày đi đến khi về gửi được gần 30 triệu, số tiền vay đi hiện gia đình đang trả lãi hàng tháng.

Cũng như chị Thảo, chị Dương Thị Lan (35 tuổi) thôn 6, xã Nga Bạch, huyện Nga Sơn, Thanh Hóa cũng được đưa sang Syria năm 2007 bằng đường môi giới tại Hà Nội.

Gần 5 năm vợ cũng chỉ gửi về được hơn 10 triệu, hiện số nợ vay đi vẫn chưa trả hết”. Tôi làm việc quần quật cả ngày nhưng họ không trả lương, do tiếng nói bất đồng, đường đi lại không biết, là cần lao phạm pháp nên chỉ lủi thủi trong nhà.

Đi xuất khẩu gần 5 năm, gửi về hơn 10 triệu đồng  Tiếng súng nổ, tiếng bom bắn phá, máu lênh láng đường phố…những ký ức kinh hồn ấy vẫn hằng đêm ám ảnh tâm khảm chị Thảo, chị Lan. Tôi được một cảnh sát đưa vào trại lánh nạn, ở đó chủ yếu là người Philippines, Indonesia… độc nhất vô nhị có tôi là người Việt Nam.

Nhờ sự can thiệp của Bộ Ngoại giao Việt Nam cùng với Tổ chức di dân quốc tế, tôi mới được trở về”, chị Thảo nhớ lại.

Hàng ngày họ cho chúng tôi ăn bánh mì, riêng ngày Chủ nhật không có gì mà ăn. Công ty này lại đưa tôi đến giúp việc một gia đình khác tại thành phố Aleppo. Thời kì gần đây nghe thông tin bên ấy có đánh nhau, tôi như ngồi trên đống lửa… Tôi sợ cảnh vợ chồng li biệt như thời kì vừa qua lắm rồi.

Từ 8h-13h là giúp việc gia đình, sau khi ăn lót dạ họ đưa đến công ty sản xuất đồ nhựa, làm đến 23h mới được nghỉ.

Bỗng dưng tôi nhận được điện thoại của Đại sứ quán Philippines. Nhớ lại những ngày tháng thất kinh chị Lan kể lại: “Tôi đã chuyển 3 chỗ làm vì họ không trả lương. Khi nội chiến xảy ra (6/2012), từ trên tầng nhìn xuống đường phố, nhà đổ, xe bốc cháy, xác người chết…khiến tôi nghĩ mình chắc chết. Anh Phạm Văn Chiêu, chồng chị Thảo vẫn chưa tin là vợ chồng còn có ngày sum vầy.

Hiếm hoi lắm vợ mới gọi điện trộm chủ nhà về thăm vài câu. Sau khi có địa chỉ của vợ, tôi làm đơn lên Bộ Ngoại giao xin đưa người về.

Tôi lên báo Công an tỉnh, Tòa án tỉnh nhưng vì vợ tôi là cần lao phi pháp nên không giải quyết được. Sau khi trở về từ Syria, chị Lan hằng ngày phụ giúp chồng sửa xe máy để trả khoản nợ còn lại. Chỗ làm chung cuộc tôi đến là tỉnh thành Aleppo. Họ hứa trả 150 USD/tháng, nhưng khi hỏi tiền thì họ bảo ra Công ty môi giới mà lấy. Nhớ lại những ngày quyết định cho chị đi xuất khẩu cần lao, anh Chiêu thở dài: “Chúng tôi sinh được hai đứa con, nhà làm 6 sào ruộng, hoàn cảnh quá khó khăn, vay mượn được ít tiền đóng lệ phí cho vợ đi lao động xuất khẩu.

Cả nhà mong đợi vào 2 sào ruộng, năm được năm mất, quán sửa xe máy tuềnh toàng nên tôi định để vợ đi mấy năm kiếm ít vốn mở rộng quán.

Đến năm thứ 4 thì mất liên lạc hoàn toàn. Sau hơn hai năm, lần mò mãi tôi mới quay lại được công ty môi giới. Bảy tháng trước tiên không thấy vợ giao thông về nhà, gia đình lo lắng dò xét khắp nơi nhưng chẳng ai biết.

Đích thực khi ấy gia đình rất hoang mang, nhiều lúc tôi cứ nghĩ là đã mất vợ vĩnh viễn. Quãng đường khoảng hơn 100 cây số, nhưng phải đi mất 10 giờ đồng hồ vì đi một đoạn lại gặp bom, xe ô tô, xe tăng bị cháy nằm la liệt.

Rồi một buổi sáng thức dậy, tôi thấy mình bị nhốt trong nhà, gia đình nhà chủ đã bỏ tôi đi di tản hết. Ngọc Hưng.

Là cần lao phi pháp nên tôi chẳng biết kêu ai, đành cắn răng chịu đựng. Cùng chung tâm cảnh thắc thỏm lo lắng vì những tháng ngày bặt tăm tin vợ, anh Lê Xuân Sơn, chồng chị Lan cho biết: “Tôi ăn năn lắm vì tin lời bà cô ngoài Hà Nội hút đẩy vợ mình vào chỗ chết.

Đã từng nghĩ thiệt mạng ở xứ người  Kể về những ngày tháng khốn cùng khi làm cần lao chui ở Syria, chị Lê Thị Thảo (thôn Chí Cường, xã Hà Sơn, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa) vẫn còn chưa hết bàng hoàng: “Tôi sang Syria để giúp việc gia đình từ tháng 3/2008, qua người môi giới tại Hà Nội.

Đây cũng là bài học cho những ai đang có ý định đi xuất khẩu cần lao bằng con đường phi pháp. Gần hết 1 năm thì mới thấy vợ điện về, cũng chỉ bảo làm giúp việc gia đình nhưng họ không trả lương và cũng không biết đang ở đâu trên đất nước Syria. Sau một thời kì dài về nhà ý thức vợ tôi vẫn còn rất hoảng loạn, đêm đêm thường gào thét trong cơn mê. Ra Công ty môi giới thì bảo: Hết giao kèo 3 năm mới trả.

Thăm dò khắp nơi nhưng đều biệt tăm. Ở nhà có rau ăn rau, có cháo ăn cháo cùng nhau nuôi đứa con gái đang học lớp 3, sẽ không bao giờ tôi cho vợ đi làm ăn xa nữa”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét