Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Cùng ngắm Về An Ngãi ăn bánh tráng.

1 lò mỗi tháng có doanh thu trung bình từ 6-9 triệu đồng

Về An Ngãi ăn bánh tráng

“Coi vầy chớ nghề làm bánh tráng cũng công phu lắm. Cả trong mỗi bữa ăn ngày tết của các gia đình cũng chẳng thể thiếu món ăn này”, cụ Huỳnh Thị Nhãn nói. Đối với bánh lớn giá cao hơn, khoảng 70-80 ngàn/100 cái. Để tráng bánh, gia đình bà Cúc thường làm bột từ gạo dẻo Đài Loan, không pha trộn.

Kỳ tới: dai sức nghề bún Long Kiên   Theo Báo Bà Rịa - Vũng Tàu. So với các ngành nghề khác thì thu nhập này không cao, nhưng thời kì quay vòng vốn nhanh, thu nhập từ làm bánh tráng luôn ổn định”, bà Cúc thủ thỉ trò chuyện với chúng tôi.

Thế nhưng, cụ Huỳnh Thị Nhãn, người từng làm nghề bánh tráng từ những năm 1970 lại khẳng định, bánh tráng có cỗi nguồn từ xứ Quảng. Gia đình bà Nguyễn Thị Cúc đã 3 đời làm bánh tráng. Sau Tết, bánh tráng cũng được làm quà mang đi xa. Từ chiếc bánh tráng dùng để cuốn chả giò, cuốn thịt, cá, các má, các chị còn còn sáng tạo thêm các loại bánh “ăn chơi”, như là món quà vặt nhưng ăn vào một lần lần là nhớ mãi, đó là bánh tráng chuối, bánh tráng hành, tôm, ớt.

Tráng bao lăm “mối” (nhà buôn – PV) lấy bấy nhiêu, làm hổng kịp bán”. Hiện trên địa bàn xã An Ngãi có 116 hộ sinh sản bánh tráng các loại. Trong ảnh: sản xuất bánh tráng tại hộ bà Lương Thị Hồng Trang. Để đáp ứng được nhu cầu mở mang sản xuất, vận dụng khoa học vào sản xuất, huyện Long Điền đã quy hoạch 6ha để phát triển ngành công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp địa phương trong đó sẽ đưa làng nghề làm bánh tráng An Ngãi vào khu giao hội này.

Nghề làm bánh tráng tại xã An Ngãi chính yếu vẫn thực hành bằng thủ công. Nó như một sự hiện hữu lòng thơm thảo của con cháu tưởng nhớ ông bà, cha mẹ. Bà Nguyễn Thị Cúc năm nay đã gần 70 tuổi.

Ngó nghiêng, chúng tôi thấy bánh tráng được làm ở An Ngãi chẳng khác gì so với các vùng khác

Về An Ngãi ăn bánh tráng

“Hồi nào tới giờ, ngày lễ, tết, trong mâm cơm cúng tổ sư ông bà đầu năm chẳng thể thiếu những cái bánh tráng. Thế nên mới đem thắc mắc hỏi bánh tráng An Ngãi có gì khác mà “nức tiếng” xa gần như vậy, bà Nguyễn Thị Cúc (mẹ của chị Trang) cho biết, ngoài độ dẻo, mềm, dai, bánh tráng An Ngãi có màu trắng đục, đưa vào miệng nhai, càng nhai chất ngọt mặn mà của gạo tan chảy trong lưỡi.

Bình quân giá bánh nhỏ bán lẻ cho các doanh nhân giờ khoảng 20-25 ngàn đồng/100 cái bánh. Thêm các “đồ nghề” là chiếc nồi đồng hoặc nồi nhôm, cối xay chạy bằng điện để xay gạo thành bột lỏng, chiếc gáo tráng bột, chiếc đũa mỏng vớt bánh và những phên liếp bằng tre đan thưa để phơi bánh ngoài nắng.

Vừa làm, chị vừa kể: “Đã 30 năm nay rồi, sáng nào cũng vậy, cũng dậy từ 3 giờ sáng, tráng miết cho tới 2 giờ chiều, mỗi ngày tráng chừng vài ngàn cái. Theo ông Lê Văn Trung, Phó Chủ tịch UBND huyện Long Điền, nếu đưa được làng nghề truyền thống bánh tráng vào vùng quy hoạch sẽ dễ dàng hơn trong việc hỗ trợ, nâng cấp công nghệ sinh sản cho bà con.

Chính những điều này đã cổ vũ người dân gắn bó với nghề truyền thống này”, cụ Huỳnh Thị Nhãn nói trong niềm kiêu hãnh.

Chừng nấy công đoạn được chị làm một cách khéo léo# và nhịp nhàng. Trên mỗi xấp bánh khi ra đến chợ hoặc vô các siêu thị, người mua sẽ biết, à đây là bánh tráng An Ngãi này, hổng phải bánh tráng Tây Ninh đâu nghen”, cụ Nhãn cười. Để đốt lò cũng không nên dùng trấu, sẽ làm bánh vón cục, còn dùng củi bánh sẽ “đằm’ hơn, dai hơn”, bà Cúc san sẻ ‘bí quyết” làm nghề bánh tráng.

Giá thành tùy theo từng loại sản phẩm bánh lớn, bánh nhỏ. Hồ Chí Minh. “Giờ mình già rồi, con cháu cũng thạo nghề nên theo nghề cha mẹ. “Cả làng này, chẳng ai còn nhớ xác thực nghề bánh tráng ra đời từ hồi nào nữa, chỉ biết rằng, khi lớn lên đã thấy đời ông bà, ba má đã làm rồi.

Trong 4 người con thì có hai cô con gái theo nghề. Thốt nhiên nhẩm tính, nhưng quả thật, con số này vượt xa sự mường tưởng của chúng tôi.

Bột xay làm bánh tráng không được lỏng quá, cũng không quá đặc. Bởi bột lỏng bánh dễ vỡ, bột đặc quá bánh sẽ bị cứng

Về An Ngãi ăn bánh tráng

“Năm nào cũng vậy, hết tết là khách đến đặt hàng rất đông, người mang ra Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn và thậm chí ra nước ngoài như một món quà quê đậm đà hương vị tết.

Vẫn là một chiếc lò đắp đất hoặc xây bằng gạch với ba phần liên thông, một phần để đưa củi, nhóm lửa, một phần là chiếc nồi nước lớn có căng lớp vải mỏng bên trên để tráng bánh và phần rút cục là ống khói.

Người thì xay bột, người thì nhóm lò, người chuẩn bị phên liếp… Công việc cứ như được lập trình sẵn, đều đặn qua mỗi ngày như vậy. Theo kế hoạch, từ nay đến 2015, khu công nghiệp- tiểu thủ công nghiệp này sẽ hoàn tất. Vốn là con gái miền Tây nức danh đẹp “sắc nước hương trời”, bà về làm vợ ông Hiệp rồi theo má chồng làm nghề bánh tráng. Bà Lê Thị Công, Phó Chủ tịch UBND huyện Long Điền (thứ hai từ trái qua) nhận bằng xác nhận làng nghề truyền thống của tỉnh.

Sau khi ngâm gạo, đến công đoạn xay, gạo pha lỏng với nước và muối theo một tỷ lệ hợp lý sẽ cho bánh có độ dẻo, ít bị vỡ và dễ tráng mỏng. Hiện nay thì bánh tráng An Ngãi có mặt khắp các chợ quê lẫn chợ thị thành, không chỉ trên địa bàn tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu mà còn hiện diện tại các tỉnh, thành như Bình Thuận, Đồng Nai, TP.

Những người kỳ cựu trong nghề làm bánh tráng An Ngãi còn sống như ông Hiệp, bà Cúc, bà Năm cũng chỉ nhớ láng máng, đâu như hồi tui còn nhỏ bác mẹ đã làm bánh tráng rồi. Cũng từ đó, tại An Ngãi bắt đầu có nghề làm bánh tráng. Đã thành tục tĩu, trước Tết bánh tráng được coi như một món quà dân dã làm quà biếu tặng cho người nhà của mình để diễn tả tình cảm, ơn nghĩa.

Nhà tui cũng đã qua ba đời làm bánh tráng, má tui đã làm từ năm 1950. Hỏi cụ Huỳnh Thị Nhãn, giờ “bánh tráng An Ngãi” đã được công nhận là làng nghề truyền thống rồi, cụ có vui không? Cụ bảo: “Vui chớ sao không, nhưng vẫn mong bánh tráng An Ngãi có tên riêng.

Gạo xay bằng máy để được trong vòng 12 giờ rồi mới tráng bánh. Hổng biết sau này tụi cháu có sống bằng nghề này hay không, nhưng mới 9, 10 tuổi, sau giờ học đã biết phụ bác mẹ làm nghề rồi.

Trước năm 1975, cả làng có 5,6 hộ làm bánh tráng, nhưng đến nay đã có đến 116 hộ rồi, hầu hết là “cha truyền con nối”, nhanh tay chuyển những tấm liếp xếp đầy những chiếc bánh tráng màu nâu đỏ”, ông Lương Văn Hiệp cho hay. Những người trong đoàn lưu dân gốc vùng này bỏ theo vào hành lý chục cái bánh ăn đỡ đói lòng khi tới vùng đất mới tại Bà Rịa – Vũng Tàu.

Trong căn bếp nhỏ, chị Lương Thị Hồng Trang (con gái ông Hiệp) nhanh tay cầm cán, xoa đều cái gáo dừa láng bóng khiến bột thành lớp mỏng tròn theo miệng chiếc nồi to, rồi đậy nắp lại, mở chiếc nồi bên cạnh, lấy thanh tre mỏng gỡ một góc bánh, áp vào ống tre, cuốn một đoạn, tách khỏi mặt vải, áp vô liếp.

Giống như những người làm nghề tráng bánh ở An Ngãi, ngày nào cũng vậy, đúng 3 giờ sáng là cả nhà ông Lương Văn Hiệp (ấp An Bình) lại lui cui tỉnh giấc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét