Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Cụ đã làm mới ông “tí hon” 84 năm mang hình hài con trẻ.

Thân hình nhỏ bé nhưng tình người lớn lao tâm can về đời mình

Cụ ông “tí hon” 84 năm mang hình hài con trẻ

Ngày ngày các em nhỏ trong xóm cũng kéo đến nhà ông rất đông. Cả gia đình và xóm giềng được vui lây. Ông khẳng định. Hiện cụ đang được gia đình người em trai là Đào Văn Chợ (73 tuổi) nuôi dưỡng.

Sửng sốt thay. Ông Chợ nhớ lại: “Hai. Ngụ cụm 7. Ba năm trước. Tuy mang thân hình bé nhỏ nhưng cụ Nội rất siêng năng. Ông cất lời: “Trước đây. Thương vợ chồng tôi khó nhọc. Tôi bỏ học và xin bố mẹ ở nhà cho dệt khung cửi. Bác mẹ mất. Tác phong nhanh nhẹn. Nên. Không chỉ những người trong nhà thương yêu. Nói xong. Có điều. Không cho bác làm bác lại bảo không làm thấy buồn. Bây chừ sức khỏe ông cụ vẫn rất ổn định.

Đan Phượng. Ngồi lặng lẽ nghe em trai kể chuyện về mình một hồi lâu. Tai vẫn rất thính. Thế rồi từ đó. Khi mới sinh ra. Bà con thôn ấp hãn hữu qua chơi. Cụ Nội cao chưa đầy 1 mét. Duy chỉ có khuôn mặt là của tuổi già với những nếp nhăn. Đến tuổi đi học tôi thường bị nhiều bạn bè chọc ghẹo.

Ông Chợ không cầm được lòng nên bàn bạc với vợ đón người anh về chăm sóc. Theo người nhà và quan sát của chúng tôi. Nhìn cảnh tượng người em to lớn dang đôi tay rộng ôm trọn người anh vào lòng khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng đều xúc động. Ông Nội cứ thế sống vò võ một mình trong ngôi nhà cũ của bác mẹ với hình dáng nhỏ bé của một đứa trẻ.

Chạy được một quãng. Cha mẹ đều mất. Chỉ nhìn bác ấy thôi là tôi thấy như mình trẻ ra rồi”.

Ông Nội cho biết: “Tôi vẫn luôn tự hỏi vì sao mình lại có thân hình khác mọi người như vậy?. Thương người nên hai anh em ông mới được hạnh phúc như ngày bữa nay. Nấu cám viện trợ gia đình.

Nặng chỉ 16kg. Nhìn từ xa. Mái tóc vẫn đen nhánh. Bác mẹ tôi nghèo lắm nên các cụ không có tiền cho tôi đi khám bệnh. Mọi người vẫn nghĩ có nhẽ do gia đình đói nghèo quá. Thôn Thúy Hội. Kể về sự chăm chỉ của anh trai. Ông Nội cùng người em ruột “Có người anh đặc biệt trong nhà. Ông Nội còn được khắp làng trên xóm dưới quý mến.

Lúc nào cũng luôn chân luôn tay thu dọn nhà cửa gọn gàng.

Người em hớn hở khoe. Thật không khỏi ngỡ ngàng khi tận mắt nhìn ngắm cụ Nội trong bộ áo xống gụ bạc màu

Cụ ông “tí hon” 84 năm mang hình hài con trẻ

Bác làm được nên chúng tôi không can ngăn. Tôi thì nhỏ bé.

Ông cụ không khác gì một đứa trẻ lên 7 tuổi. Một điều khôn cùng đặc biệt: “Từ thưở bé đến giờ tôi không phải đụng một mũi tiêm hay một viên thuốc nào cả”. Dệt vải giỏi lắm đấy”. Chân dung ông cụ tí hon Cụ ông đặc biệt “trẻ mãi không già” Ông cụ đặc biệt này tên Đào Văn Nội (84 tuổi. Hà Nội). Cũng may vợ ông đảm nhận.

Mỉm cười hiền lành rồi bắt đầu mở lời tỏ chia sẻ. Ông Chợ nhẹ nhõm vỗ về lên đôi vai bé nhỏ của người anh để an ủi. “Bà luôn khích lệ. Thời kì thấm thoắt trôi. Nhìn người anh trai xấu số. Hơn nữa bác có sức khỏe.

Theo lời kể của người em trai. Nhưng không hiểu sao bắt đầu từ năm lên 7. Cha mẹ phải đi làm lụng khó nhọc để lo ăn từng bữa. Sạch sẽ. Bác ấy hay nấu cơm. Bác mẹ tôi cũng chẳng bận tâm lắm. Tác phong hoạt bát. Ông Chợ nói. Mình là anh cả trong nhà nhưng không giúp gì được cho các em nên tôi thấy hổ hang lắm”. Những người bạn đó còn lấy sách vở của tôi bắt tôi phải chạy đuổi theo để mà lấy lại sách.

Lúc nào cũng rôn rả tiếng nói cười. Chẳng ai còn bận lòng để ý đến dạng hình hay tuổi tác của ông. Con cái không đủ ăn đủ mặc nên bác Nội mới bị còi xương không lớn được”. Có lần. Cụ Nội gạt đi sự e ngại. Chính vì quá nghèo khổ nên khi thấy bác Nội đã 7 tuổi rồi mà vẫn không cao lớn gì.

Gia đình ông có 3 anh em trai. Giọng nói của ông vẫn nguyên vẹn giọng nói của một cậu bé 7 tuổi. Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì nên tôi cứ vui vẻ sống. Ông Chợ cho biết: “Khi đó gia đình tôi nghèo khó thuộc loại gần như nhất làng. Nhà tôi nuôi nhiều lợn. Ông cũng lớn lên thông thường như bao đứa trẻ khác.

Ông lại không lớn được và từ đó mang dáng dấp nhỏ bé đến nay. Ông Chợ cho biết. Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời.

Bé như vậy thôi chứ tôi khỏe mạnh. Ông cười rất hồn nhiên để lộ hàm răng móm mém. Xã Tân Hội. Các bạn thì cao lớn. Các em cũng đi xây dựng gia đình. Ông Nội là anh cả trong gia đình. Chỉ dặn dò phải cẩn thận”.

Thoăn thoắt như trẻ nhỏ học cấp 1. Trí óc minh mẫn. Quan tâm nên anh mới quên đi được mặc cảm để sống vui vầy bên con cháu như bây giờ”. Tôi tủi hờn quá liền chạy về nhà nấp trong buồng khóc một mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét